Có ai khác cũng bị xã hội ruồng bỏ vì xấu trai/xấu gái không?

Dù mình có cố gắng thân thiện, tươi cười hay thú vị đến mấy thì dường như người ta thích loại mình ra một cách cố ý. Và chắc chắn là chủ yếu vì mình xấu. Mình đã bị gọi là xấu xí ở nơi công cộng nhiều lần không hề khiêu khích gì cả, nên mình đã chấp nhận đó là hiện thực và chấp nhận rằng mình sẽ không có người yêu vì điều đó. Nhưng mình nhận thấy điều đó bắt đầu ảnh hưởng đến khả năng kết bạn của mình. Khi mình gặp người lần đầu tiên, dù mình có cười thì mặt họ cũng nhăn lại và họ dễ bị khó chịu. Ngay cả khi mình chỉ chào họ đơn giản “hi :D”. Khi mình nói chuyện và cố gắng làm quen với họ, họ trả lời ngắn gọn và có vẻ khó chịu, mặc dù mình nghe lỏm được họ nói chuyện về những thứ ngẫu nhiên và “kì quặc” với người khác.

Người ta cố tình loại mình ra và phớt lờ mình, rồi khi mình trở nên khép kín và chán nản vì điều đó, họ lại đổ lỗi cho “tính cách” của mình là lý do họ không thích mình, mặc dù khi để ý kỹ, mình thấy ngay cả những người rất ít nói nhưng xinh hơn mình lại được yêu quý và tôn trọng hơn. Sự khác biệt duy nhất là họ có khuôn mặt đẹp hơn mình.. và mình thấy người ta chủ động làm quen với họ, nhưng khi mình chủ động làm quen với người khác thì đôi khi họ thẳng thừng phớt lờ mình.. điều đó càng làm mình nản hơn khi cố gắng nói chuyện với người khác… Nên mình cũng không đổ lỗi cho “tính cách” của mình vì việc mình trở nên khép kín và buồn bã là phản ứng lại việc họ loại mình ra và nhìn mình bằng ánh mắt khó chịu.

Rồi bất cứ ai có vẻ tốt bụng muốn làm quen với mình thì cũng nhanh chóng nản lòng sau khi thấy mặt mình xấu xí vì họ sẽ ngại ngùng khi bị thấy đi chơi với mình, rồi họ cũng bị người khác đánh giá “eww mày thích hắn à”, rồi họ bắt đầu tự nghi ngờ bản thân và cùng chung hội ghét mình chỉ vì mình xấu.

Ở chỗ làm, mình chào mọi người với một nụ cười thì họ trả lời mình bằng một câu “hey” miễn cưỡng khó chịu hoặc phớt lờ luôn. Điều đó cho mình thấy không có gì sai với “tính cách” của mình cả vì mình không hề quá đáng, mình chỉ đang bắt chước những gì mọi người khác đang làm và mọi người chỉ phản ứng khác với mình vì mình xấu. Mình không tự trách mình vì không vui tính vì khi mình cố gắng thì mọi người lại khó chịu và vẫn phớt lờ mình, điều đó chỉ khiến mình càng muốn khép kín hơn.

Vậy mà người ta lại dùng tính cách khép kín và chán nản của mình làm lý do để không thích mình mặc dù khi mới gặp mình vui vẻ và hoạt bát, nhưng họ bắt đầu loại mình ra khiến mình trở nên chán nản và thu mình lại… Bạn không thể khiến mọi người chấp nhận hoặc thích bạn, đặc biệt là nếu bạn xấu. Dường như những người xấu xí như mình luôn bị xã hội ruồng bỏ dù mình có cố gắng thế nào đi nữa.

Và thành thật mà nói, mình mệt mỏi lắm khi bị gạt sang một bên và bị đối xử như thể mọi người không quan tâm nếu mình chết đi, ngay cả khi mình cố gắng tạo mối liên hệ…. điều đó chỉ khiến mình nghĩ, cố gắng làm gì nữa khi nó sẽ không được đáp lại và mọi người hành động như thể họ ghét mình..

Nó khiến mình hoàn toàn cô đơn. Đến mức mình đi làm thì mọi người phớt lờ mình ở đó, và về nhà thì chẳng có gì cả, rồi lại lặp lại như vậy… nó khiến cuộc sống của mình trở nên vô nghĩa..

Bạn có thể làm gì khi dường như mọi người ngay lập tức ghét bạn và không cho bạn cơ hội nào chỉ vì ngoại hình? Ngay cả khi mình có điểm chung với mọi người, chúng ta sẽ có những tương tác ổn, nhưng ngày hôm sau mọi thứ thay đổi và họ phớt lờ mình để ưu tiên cho người khác và thậm chí không chào mình… nó khiến mình muốn tự tử nil