Viết dựa trên một câu trích dẫn từ "The Idiot"

Hôm nay tui viết bài thơ này dựa trên một trong những câu trích dẫn tui thích nhất từ “The Idiot” và tui muốn xem mọi người nghĩ gì.

“Tôi muốn nói về mọi thứ với ít nhất một người như tôi nói về mọi thứ với chính mình.” ― Fyodor Dostoyevsky, The Idiot

Tui đã dành quá nhiều thời gian trong đầu mình, đi theo những suy nghĩ như thể chúng là một con đường mòn không có dấu hiệu trong rừng. Nó không phải là một nơi tồi tệ để ở— luôn có sự tự do trong việc lang thang, như câu nói cũ: “Không phải ai lang thang cũng lạc lối.”

Ngay cả khi tui là người duy nhất đi bộ, tui luôn tự hỏi: Điều gì sẽ xảy ra nếu tui tình cờ gặp ai đó trên con đường mòn này? Ai đó cũng đang lang thang, ai đó có thể lắng nghe những cuộc phiêu lưu và những khó khăn mà tui đã gặp phải trong hành trình của riêng mình.

Những ý tưởng chưa thành hình xuất hiện như cỏ dại dọc theo con đường, những suy nghĩ mà tui phải vượt qua chỉ để tiếp tục tiến về phía trước.

“Tôi muốn nói về mọi thứ với ít nhất một người như tôi nói về mọi thứ với chính mình.”

Kiểu mọi thứ mà không lo lắng về việc có ý nghĩa. Kiểu trò chuyện nơi điểm không phải là một kết quả, mà là hành động chia sẻ con đường mòn. Tui tự hỏi họ sẽ nói gì— họ sẽ phản ứng ra sao

khi tui đưa ra một suy nghĩ độc đáo đến mức nó giống như một con đường tắt bí mật xuyên rừng. Họ sẽ cười chứ? Họ sẽ thêm một con đường tắt của riêng họ chứ?

Đối với tui, nó không còn là về việc tìm kiếm câu trả lời nữa. Nó là về việc chia sẻ con đường. Hai tâm trí lang thang cùng nhau, va chạm ở giữa và tạo ra thứ mà không ai có thể tự mình làm được.

Tui nghĩ đây là điều tui tìm kiếm trong tình yêu: ai đó đang tìm kiếm những đường vòng, ai đó không bao giờ cần một điểm đến để cảm thấy hài lòng với con đường. Ai đó sẽ đưa ra những ý tưởng, bất kể nó có vô lý đến mức nào, chỉ để xem liệu chúng có bắt được ánh sáng và làm cho con đường mòn sáng hơn một chút khi bóng tối đến.

Tui không cần giải pháp. Tui không cần phải được sửa chữa, và tui không muốn sửa chữa họ.

Tui chỉ muốn nói về mọi thứ. Một cách hoang dã. Tự do. Vui vẻ. Cách tui làm với chính mình— nhưng với ai đó để ném tiếng nói của họ vào hỗn hợp, để xem con đường vòng mới nào tui sẽ may mắn được khám phá tiếp theo.