MAMA, mùa thị của Kpop. Từ ngày đặt chân vào thế giới fandom này, tôi chưa lần nào trải qua một mùa hậu MAMA mà không xem fan choảng nhau. Hồi còn trẻ trâu xem rất tức, ào ào nhào vào chởi lộn dễ như bơn. Hồi thoái trào thì thấy vui, ngồi hóng, ngồi móc mỉa. Hồi này, tức là hồi đã già (rồi chăng), tôi chỉ thấy phiền.
MAMA năm nay, còn là cảm giác buồn-cười, là vừa mắc cười vừa buồn sao sao đó.
EXO năm nay được giải… Artist of the year và Album of the year thì phải. Cái giải này có phải trao để an ủi bọn chúng vì mỗi mình chúng nó đã 3 cái scandal năm nay rồi. Chương trình này là quá thâm, đi trào phúng bọn nhỏ? Tự dưng nghĩ thế thôi, chả có ý gì đâu.
Cái buồn là khi, đại diện phát biểu cho EXO-M, là Lay.

Lúc thấy cái gif set này, đọc tag của bạn oshzt, mình thấy mắc cười, tại vì nó mắc cười. Xong càng nhìn càng thấy buồn sao đó. Nên gọi là gì đây, đã lớn, trưởng thành, thay đổi?
Có một thuở mình thương từng đứa một trong EXO, đã từng có một thuở như thế. Kiểu bạn thường có một bias nào đó trong một nhóm nhạc đúng không, mình cũng có, nhưng có một thuở với EXO, mình quý từng đứa một. Kiểu nghĩ về ai cũng thương đứa đó một kiểu, là thương lắm không biết để đâu cho hết.
Lay, là đứa mình luôn thương, dù chẳng stan nó, dù Lay không phải bias của mình. Từ thuở mới debut cơ, nhưng không phải thương vì Lay yếu đuối bị bệnh này nọ đâu. Mình luôn thấy Lay rất mạnh mẽ sao đó, chả biết sao cứ thấy vậy. Sau này thì càng thương vì ôi dễ thương quá đi mất. Nụ cười dễ thương này, mà còn tính tình buồn cười. Như hồi đi Running Man. Giọng nói cũng buồn cười, khi khóc càng buồn cười. Như một cậu nông dân chân chất, rời xa thôn quê đến một nơi đô hội gầy dựng tương lai, cậu nông dân này cứ dốc hết sức mình như một nông dân chân chính. Đó là cảm nghĩ cá nhân mình thôi.
Trong tất cả các chiến thắng EXO từng có, chiến thắng làm mình vui nhất, vui thật sự là chiến thắng cúp tuần đầu tiên. Ngày đó là ngày đầu tiên mình đi làm, tám tiếng đứng làm quần quật, nhận được tin nhắn từ bạn lúc đang làm chẳng hiểu sao lại thấy vui lắm, quên luôn cả mệt, cả đau chân. Mình ngày đầu đi làm đã vi phạm nội quy, mình lén xài điện thoại để tweet cho bằng được để chúc mừng. Nhưng con đường từ chiếc cúp tuần đến giải Daesang GDA quá nhanh và bằng phẳng. Mình nhớ mình còn từng cầu cho EXO đừng đc Daesang vì mình rất tin “Easy comes easy goes”. Mà EXO là minh chứng cho câu nói đó luôn rồi =)).
Từng có ngày tháng như thế.
Hôm nay EXO giành được giải thưởng, mà mình chẳng cảm thấy gì. Lại còn vớ vẩn nhớ chuyện ngày xưa. Những ngày rất đẹp, quá rực rỡ, đến không thật. Cảm thấy lúc này trong EXO đứa nào cũng trầm lặng sao sao đó.
Cậu Nghệ Hưng của ngày hôm nay, như ứng cử viên tổng thống đang phát biểu cho chiến dịch tranh cử. Vừa mắc cười, vừa buồn. Kiểu dở dở ương ương thế này thật xoắn quéo tôi…hừm.
