Đây là một bài thơ của Nguyễn Trãi với chủ đề nhân sinh, khuyên người đọc cần phải thận trọng khi lựa chọn môi trường sống và tiếp xúc với những người xung quanh.
Câu 1. B. Nghị luận.
Câu 2. D. Thất ngôn tứ tuyệt.
Câu 3. A. Hán.
Câu 4. C. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.
Câu 5. C. Những điều cần cảnh giới ở con người.
Câu 6. B. Đối xứng.
Câu 7. C. Tiếp xúc với người xấu con người sẽ bị cái xấu chi phối.
Câu 8.
“Chơi cùng bầy dại nên bầy dại
Kết mấy người khôn học nết khôn.”
Những câu thơ này nhấn mạnh rằng môi trường xung quanh ảnh hưởng đến con người, và cần phải lựa chọn môi trường sống và tiếp xúc với những người xung quanh một cách thận trọng. Đôi khi, việc chơi với những người không tốt có thể dẫn đến sự xấu xa. Ngược lại, tiếp xúc với những người có đức học thức sẽ giúp con người trở nên tốt đẹp hơn.
Câu 9. Hai câu thơ cuối của bài thơ thể hiện suy nghĩ của tác giả về sự khác biệt về trình độ giáo dục giữa con người. Tác giả cho rằng việc chơi cùng bầy dại sẽ khiến con người trở nên dại dột, còn việc học nết khôn sẽ giúp con người trở nên khôn ngoan. Bằng cách so sánh đấng thấp với đấng thấp và đen gần mực với đỏ gần son, tác giả muốn nhấn mạnh rằng không nên so sánh hay đánh giá con người dựa trên ngoại hình hay địa vị xã hội, mà cần xét đến trình độ, phẩm chất và tác phong của mỗi người.
Câu 10. Thông điệp quan trọng nhất từ đoạn trích là không nên đánh giá con người dựa vào vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội, mà cần xét đến trình độ, phẩm chất và tác phong của mỗi người. Điều này có ý nghĩa quan trọng trong xã hội hiện đại, nơi mà sự bất công và phân biệt đối xử vẫn còn tồn tại. Nó nhấn mạnh rằng mỗi người có thể trở nên khôn ngoan và tốt đẹp, bất kể vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội của họ. Thông điệp này cũng gợi nhắc chúng ta cần đánh giá một người dựa vào những giá trị bên trong, đánh giá một người dựa vào đức hạnh, phẩm chất và năng lực của họ, chứ không dựa vào ngoại hình hay tài sản của họ.
