Hay là cái gì đó mà giờ người ta gọi thế. Xin lỗi tiếng Anh lủng củng của mình, vì nó là ngôn ngữ thứ hai và mình chỉ cần trút bầu tâm sự thôi.
Mình cảm thấy như mình đã đẩy tất cả sự tự chủ khó khăn lắm mới có được và mọi tiến bộ của nữ quyền đi xa cả dặm khi nói điều này nhưng mà: MÌNH MỆT QUÁ. Mệt vì cố gắng làm một “người phụ nữ độc lập không cần đàn ông”, “girlboss”, “nữ hoàng” hay bất cứ tính từ nào mà các chị em đang dùng để cổ vũ nhau.
Mình biết mình nên cảm thấy mạnh mẽ, nên ăn mừng tất cả sự tự do này, nên chủ động “lean in” ở nơi làm việc, nên tập thể dục, chăm sóc bản thân một cách vui vẻ, nhưng tại sao mình lại cảm thấy như mình đang cháy hết mình vì công việc, vì tự lo liệu tài chính, vì sự độc lập, và liên tục cảm thấy tội lỗi vì mình không tập thể dục đủ, không chăm sóc da đúng cách, không ăn uống đủ sạch sẽ, không “tự chữa lành” đủ? Nó giống như bạn bị stress vì có công việc và việc nhà và gánh nặng cảm xúc, và CÒN BỊ STRESS GẤP ĐÔI vì bạn không đối xử với bản thân như một nữ hoàng sao? Có ai đồng cảm không?
Không, mình biết mình có nhiều đặc quyền hơn, nhưng rõ ràng là chưa đủ đặc quyền, và nếu quyết định và hạnh phúc của một người được quyết định bởi khả năng lựa chọn (chẳng phải đó là điều chúng ta đã đấu tranh sao?) và sự đa dạng của các lựa chọn, mình chắc chắn cảm thấy như có ít lựa chọn hơn dành cho mình, ít lựa chọn về lối sống và hình mẫu người phụ nữ hiện đại ở thành thị hơn và điều đó thật nặng nề.
Và đừng có nhắc đến chuyện hẹn hò. Mình biết đàn ông thích những người phụ nữ tự tin, biết mình muốn gì, chủ động, và mình đã có một vài buổi hẹn hò vui vẻ, nhưng mình dường như không thể kết nối với ai ở mức độ sâu sắc hơn vì mình cảm thấy như một kẻ mạo danh khi họ đến gần hơn và nhận ra rằng mình chỉ là vẻ bề ngoài, và điều mình thực sự muốn trong giấc mơ sâu thẳm nhất là được chăm sóc, và lo lắng ít hơn về cuộc sống. Và viễn cảnh cam kết lâu dài và hôn nhân cũng khủng khiếp vì mình hầu như không thể sống một mình, chứ đừng nói đến việc có thêm một người trong cuộc đời mình (nếu mình không làm việc thì được nhưng mà…). Mình đọc những bài viết về phụ nữ nổi điên vì về nhà sau một ca làm việc dài và phải dọn dẹp sau một cái bát duy nhất bị bạn trai/chồng để lại trong bồn rửa…và mình rất đồng cảm với nỗi sợ đó. Ngoài ra, việc mình là một phụ nữ Đông Á và những định kiến mà đàn ông có về chúng ta lại là một vấn đề khác.
