Đề bài: Hãy viết một đoạn văn ( khoảng 200 chữ ) trình bày suy nghĩ về ý kiến: Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân?.
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về ý kiến: Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân?
1. Mở đoạn: Giới thiệu vấn đề
2. Thân đoạn:
– Mùa xuân – mùa khởi đầu của một năm, mùa để vạn vật hồi sinh, trỗi dậy. Yếu tố làm nên mùa xuân của đất trời là sức sống; còn yếu tố làm nên mùa xuân của cuộc đời, của con người là lửa.
– Lửa là nhiệt huyết, khát vọng, đam mê; là ý chí, nghị lực, niềm tin; là tình yêu thương của con người với con người…
– Có lửa để con người mạnh mẽ, tự tin, dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi ước mơ, hoài bão. Có lửa con người mới sống hết mình trong cháy khát, đam mê. Có lửa để con người sống người hơn, nhân văn hơn. Lửa thôi thúc ta vươn tới những tầm cao mới, lửa làm nảy nở những búp chồi hạnh phúc …
– Nếu lửa chỉ cháy trong một cá nhân chẳng khác nào một ngọn nến le lói trong bóng đêm. Ngọn lửa phải lan tỏa, chúng ta cùng cháy mới có thể thắp lên “mùa xuân”.
3. Kết đoạn: Khẳng định vấn đề.
Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về ý kiến: Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân? (Mẫu 1)
Trong cuộc sống, không có thành công nào tự nhiên mà đến, cũng như “nếu không có lửa, làm sao thành mùa xuân”. Hình ảnh “lửa” ở đây vừa mang nghĩa tượng trưng vừa mang ý nghĩa triết lí. Đó là ngọn lửa của nhiệt huyết, của niềm tin, của sự nỗ lực bền bỉ; còn “mùa xuân” là biểu tượng của thành quả, của sự tươi mới và những giá trị tốt đẹp mà con người hướng tới. Câu nói nhắc nhở chúng ta rằng mọi kết quả đều bắt nguồn từ những cố gắng âm thầm. Không có đam mê thì không thể sáng tạo. Không có kiên trì thì không thể vượt qua thử thách. Và không có những ngày nỗ lực, đánh đổi, ta cũng chẳng thể chạm đến những mùa xuân hạnh phúc của đời mình. Trong học tập, chỉ những ai bền bỉ “giữ lửa” mới đạt được thành tích tốt. Trong lao động, chỉ những người không lùi bước trước khó khăn mới đạt tới thành công bền vững. Thậm chí trong các mối quan hệ, nếu không có ngọn lửa chân thành, thấu hiểu và yêu thương, thì làm sao có được bầu không khí ấm áp của sự gắn bó. Ngọn lửa ấy có thể nhỏ bé, có thể chập chờn, nhưng một khi được nuôi dưỡng bằng ý chí và lòng quyết tâm, nó sẽ tạo nên một “mùa xuân” rực rỡ – mùa xuân của hạnh phúc và trưởng thành. Vì vậy, câu nói là lời khẳng định đầy ý nghĩa: muốn có thành quả, ta phải bắt đầu từ những nỗ lực bền bỉ; muốn có “mùa xuân” đẹp đẽ, ta phải giữ trong mình “ngọn lửa” của niềm tin và khát vọng. Chỉ khi dám đốt lên ngọn lửa sống tích cực, mỗi người mới có thể biến cuộc đời mình thành một mùa xuân thật sự.
Đoạn văn 200 chữ suy nghĩ về ý kiến: Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân? (Mẫu 2)
Trong dòng chảy của cuộc sống, mùa xuân không tự nhiên mà đến. Nó cần chút nắng ấm, cần mầm cây kiên trì vươn lên, và cần cả ngọn lửa âm thầm sưởi ấm từ chính con người. Câu nói “Nếu không có lửa, làm sao thành mùa xuân?” là một lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc: để đạt được những điều tốt đẹp, ta phải có khởi nguồn của sự nhiệt thành và nỗ lực không ngừng. “Lửa” là biểu tượng của ý chí, của khát vọng sống tích cực, của tinh thần dám mơ ước và dám hành động. Còn “mùa xuân” là thành quả cuối cùng, là niềm vui, là thành công, là sự trưởng thành sau bao ngày gian khó. Không có ai bước tới đích chỉ bằng ước mơ, cũng như chẳng có mùa xuân nào nảy nở trên mảnh đất không được sưởi ấm bằng niềm tin và chăm chút. Trong cuộc đời, mỗi thử thách đều như những ngày đông buốt giá. Nếu ta buông bỏ, ngọn lửa nhỏ trong lòng sẽ tắt, và mùa xuân sẽ mãi không bao giờ đến. Nhưng nếu ta giữ cho mình một chút ấm áp của nghị lực, một chút sáng của hi vọng, thì dù đường đời dài đến đâu, mùa xuân cũng sẽ chờ đợi ở phía cuối hành trình. Ngọn lửa ấy đôi khi được nhóm lên từ một lời động viên, một quyết tâm mới, hoặc chính từ những vấp ngã dạy ta mạnh mẽ hơn. Vì thế, ý kiến trên khẳng định một chân lí: muốn có tương lai tốt đẹp, ta phải bắt đầu bằng chính “ngọn lửa” trong tim mình. Khi có nhiệt huyết, kiên trì và khát vọng sống tử tế, mỗi người đều có thể tạo nên mùa xuân rực rỡ cho cuộc đời mình.
