Lời của Gió

Lời của Gió

Vườn riêng – (Trích từ blog của Kazenka)

Con người cá nhân của cô giáo Hạnh không hoàn toàn biến mất trong “Trăng nơi đáy giếng”. Đấy là một buổi tối trời mưa như tối nay, xong xuôi việc nhà, Hạnh ngồi vào bàn và làm thơ. Nhận thấy ánh mắt chồng hướng về mình, chị giấu vội tập bản thảo rồi ra với đứa con của chồng… Tình tiết này không có trong truyện ngắn nhưng lại rất gần gũi với không khí của truyện. Hạnh trong đó vì chồng quên cả bản thân nhưng cũng vẫn có những ước mơ thầm kín cho dù thật nhỏ bé và giản dị. Một Hạnh rất con người, khác với Hạnh – con chiên tử vì đạo như cách bộ phim thể hiện.Hai bài thơ của Thảo Phương được sử dụng trong phim là “Người đàn bà có tấm khăn choàng” và “Mảnh vườn riêng”. Khi xem phim tôi bật phụ đề tiếng Anh để tham khảo vì có những chỗ nhân vật nói giọng Huế rất khó nghe ra, do vậy mà tôi thấy người viết phụ đề dịch “vườn riêng” là “secret garden”. Một cách dịch rất thơ và trong trường hợp này, tôi cảm thấy chữ “secret” trong bản dịch gợi mở hơn chữ “riêng” trong nguyên tác.

Kết phim là cảnh Hạnh chăm sóc vườn cây một mình với bài thơ. Trong cuốn tạp văn “Không gian tiệm nước”, khi so sánh Sài Gòn – Huế – Hà Nội, Lê Thiết Cương viết, “Thổ chủ tĩnh, thủy chủ động. Người Hà Nội, người của đô thị trong sông khác với người Huế, người của đô thị vườn và khác với người ở Sài Gòn, người của đô thị kênh rạch. Huế cũng nằm bên sông nhưng người Huế nghiêng về chất thổ, người Huế khép quá, đóng quá, kín quá, thủ cựu quá…”. Nhận xét vừa rồi có vẻ rất ứng với phim “Trăng nơi đáy giếng”. Cũng dễ hiểu bởi vì nó là tác phẩm điện ảnh của một đạo diễn người Huế dựa trên cốt truyện của một nhà văn người Huế.

“Mảnh vườn riêng” là tên trong phim, còn chưa rõ tên gốc là gì. Tìm kiếm trên mạng tôi thấy có người đề là “Vườn xuân”. Trong thư viện khoa học tổng hợp hình như không lưu trữ tập thơ nào của Thảo Phương.

trang-noi-day-gieng1

MẢNH VƯỜN RIÊNG

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta Nơi chỉ có em và anh trong đó Nơi chỉ có anh cùng em và cây cỏ Để ta nghe lòng mình khi cơn gió thoảng qua…

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta Nơi bóng lá xanh rập rờn nắng gió Nơi anh và em bình yên trên thảm cỏ Xa cách cuộc đời

Em chỉ kiếm một mảnh vườn riêng thôi Bởi cuộc đời không có thật Và tình yêu… Tình yêu không ân hận Để ta nhớ nơi ghi dấu ấn cho tâm hồn

Khi chiều về cây lá cũng bâng khuâng Em lại thiếu anh – Ôi thiếu vô chừng Hãy ở lại cùng em nơi vườn xuân hoang dã Để em nghe tiếng thì thầm của tình yêu nghiệt ngã – si mê…

honganh

Người đàn bà và tấm khăn choàng

p/s: Ngồi ăn cơm, bị xem TV, chương trình CHUYỂN ĐỘNG 24h có quảng cáo tối mai diễn ra lễ trao giải CÁNH DIỀU VÀNG, bỗng thấy háo hức. Và chợt nhớ đến Trăng nơi đáy giếng, xem hồi 2009. Tiếc là phim này chỉ đoạt giải bạc đồng hành cùng Huyền thoại bất tử. Mình thì nghĩ Trăng nơi đáy giếng xứng đáng đoạt vàng, chứ lại còn đồng hạng thế nữa, thiệt không ra làm sao.

Báo chí cứ chê Cánh Diều, mấy bạn trong nghề, nổi tiếng, lắm danh rồi cũng thấy có vẻ chả ham hố gì cái giải này. Mình thì cũng mù tịt về mấy giải, hồi xưa còn chẳng phân biệt Bông Sen với lại Cánh Diều, sau này mới biết nó là 2 giải, mà giờ cũng chẳng biết mà cũng chẳng quan tâm 2 giải ấy là giải của ban tổ chức nào. Tóm lại, mình ấn tượng với Cánh Diều Vàng hơn, bởi vì mình có lần được vé mời xem rất nhiều phim đề cử năm 2009, đâm ra bị ấn tượng. Năm nay cũng được xem một phim ấn tượng là Những đứa con của làng, nên cũng quan tâm và cũng như dự đoán Cánh diều vàng 2015:

– Phim hay nhất: Những đứa con của làng.

– Nam diễn viên phụ xuất sắc: Huy Cường (vai Bè trong phim Những đứa con của làng)

– Nữ diễn viên phụ xuất sắc: Thúy Hằng (vai Bưởi trong phim Những đứa con của làng)

Các giải khác chưa xem nhiều nên không có dự đoán. Tóm lại, vẫn ủng hộ Những đứa con của làng.

Copy-paste lại blog mình yêu thích một thời… muốn thay avatar và cover cho Facebook ngay tối nay quá, mà mai mới là thứ 5 – ngày thay đổi ảnh đại diện cho fb của mình.Thôi sẽ chờ vậy, còn vài tiếng nữa thôi mà.