Tôi (20F) đã mất mẹ tôi vì ung thư hơn một năm trước. Ung thư gan. Một căn bệnh quái ác đã cướp đi mẹ tôi mặc dù bà không bao giờ uống rượu. Một cái chết chậm chạp, kinh khủng mà tôi đã phải chứng kiến khi còn là một thiếu niên. Được chẩn đoán vào tháng Giêng và ra đi vào tháng Chín. Sau nhiều năm đau khổ vì được chẩn đoán là xơ gan. Nhiều đêm thức trắng nghe bà rên rỉ vì đau đớn, bình oxy bơm, giúp bà đi lại, trong những ngày cuối đời, có một lúc tôi quỳ gối bên cạnh bà kiểm tra mạch, khóc lóc gọi 911 trong khi bà bất tỉnh trên sàn sau khi bị ngã. Nghe bà khóc hàng tuần vì không có gì hiệu quả và bà đau đớn quá nhiều. Bà khóc vì không muốn bị lãng quên. Nhân viên y tế khiêng bà lên xe cứu thương 4 ngày trước khi bà qua đời, bà không thể đi lại hoặc hầu như không thể nói. Bác sĩ bệnh viện nói “không nguy kịch” và cho bà về nhà. 4 ngày trước khi bà qua đời. Cố gắng ngủ trên một chiếc giường xếp bên cạnh bà trong nhà tế bần vài giờ trước khi bà qua đời, nghe thấy tiếng thở kinh hoàng nhất mà tôi từng nghe. Cố gắng nói chuyện với bà trong những giờ phút cuối cùng để nói với bà rằng tôi yêu bà, khóc nức nở và hét lên “Mẹ ơi, mẹ có nghe con không” chỉ cố gắng nghe giọng nói của bà thêm một lần nữa và bà không thể trả lời.
Trải qua tất cả những điều này khi mới 19 tuổi. Kể từ đó, tôi đã bỏ học đại học, vật lộn để giữ một công việc, đối phó với PTSD mỗi ngày. Các cơn hoảng loạn liên tục. Trầm cảm và lo âu tàn phế kinh hoàng. Tôi không còn cảm thấy mình là con người nữa khi không có bà. Tôi không có năng lượng cho bất cứ điều gì. Tôi không quan tâm đến những điều tôi từng yêu thích. Không có gì mang lại cho tôi niềm vui. Tôi cảm thấy tội lỗi vì đã không ở bên bà đủ nhiều trong năm cuối đời của bà. Tội lỗi đó ăn mòn tôi từng ngày mà tôi không thể thoát khỏi. Tội lỗi vì chúng tôi đã có một khoảng thời gian khó khăn khi tôi còn là thiếu niên. Tội lỗi vì những cuộc cãi vã ngu ngốc mà chúng tôi đã có. Tội lỗi vì những lúc tôi đã cư xử tệ với bà. Tội lỗi vì tôi không ở nhà đủ nhiều và bà nghĩ rằng tôi không quan tâm đến bà.
Bây giờ tôi không thể hoạt động như một người lớn bình thường. Tôi không muốn sống như thế này trong suốt quãng đời còn lại của mình. Tôi vừa nghe tin nhắn thoại của bà lần đầu tiên và sụp đổ. Tôi cần mẹ tôi quá. Tôi nhớ bà rất nhiều, đó là một nỗi đau mà tôi chưa từng biết có thể đau đến thế. Cuộc sống của tôi dường như vô nghĩa khi không có bà. Cuộc sống của tôi đã tan vỡ. Tôi là người mà bà nghĩ là ít quan tâm nhất, nhưng tôi lại là người duy nhất hoàn toàn sụp đổ. Cha tôi có bạn gái mới chỉ một năm sau đó và tôi nghe thấy họ cười trong phòng khách ngay bây giờ khi tôi khóc. Tôi ghét điều này quá. Bà không đáng phải chịu đựng bất cứ điều gì trong số này. Tôi không thể chịu đựng được khi ở gần bạn gái mới của cha tôi mặc dù cô ấy rất tốt bụng vì nó chỉ cảm thấy như tôi đang phản bội mẹ tôi và vì mẹ tôi nên ở đây, chứ không phải cô ấy. Tôi ghét bà phải chịu đựng. Tôi ghét rằng tôi đã không ở đó đủ nhiều. Tôi ghét cuộc sống của mình. Tôi ghét rằng tôi đã sa vào nghiện rượu và đánh mất bản thân sau khi tôi mất bà. Tôi ghét rằng dù tôi cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể giữ một công việc vì các cơn hoảng loạn của mình. Tôi ghét những cơn ác mộng. Tôi không biết phải làm gì nữa. Gia đình tôi coi tôi là lười biếng nhưng tôi đang cố gắng hết sức mỗi ngày để giữ cho bản thân sống sót. Tôi bị chấn thương tâm lý vì tất cả. Cha mẹ tôi nhận nuôi tôi khi tôi 4 tuổi sau khi là cha mẹ nuôi của tôi từ khi tôi 6 tháng tuổi. Tôi đã được bảo rằng suốt cuộc đời tôi sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn vì họ và rồi tôi đã mất bà, người tôi yêu thích nhất trên thế giới.
