Tao chơi nhạc portable lâu rồi… lâu lắm rồi đấy. Tao nhớ hồi còn dùng máy nghe nhạc Sony Sports Walkman (cái màu vàng chống nước ấy, hồi đó là hàng hiện đại nhé) cắt cỏ nghe nhạc phim Legend của Tangerine Dream.
Nhiều năm liền, tao đều có riêng một cái máy nghe nhạc portable. Hoặc là:
-
Walkman (dùng băng cassette)
-
Discman
-
Máy nghe nhạc MP3 hoặc
-
iPod
Rồi tầm 10 năm trước, điện thoại thông minh có bộ nhớ đủ lớn để chứa cả một kho nhạc khổng lồ. Ai cần máy nghe nhạc chuyên dụng 500 đô nữa chứ?? Giống nhiều người khác, tao dùng luôn điện thoại làm máy nghe nhạc portable trong nhiều năm liền, nhất là khi bộ nhớ ngày càng rẻ và có thể tải được nhiều bài hát hơn. Từ đó, iPod của tao chỉ nằm trong hộp đựng đồ của xe hơi thôi, còn nhu cầu nghe nhạc portable thì iPhone lo hết.
Đến gần đây, tao mua Sony WM1A và MDR-Z7M2 để nghe nhạc HI-RES, và rồi tao phát hiện ra một điều tuyệt vời. Trước đây, mỗi lần nghe nhạc portable, tai nghe của tao đều cắm vào iPhone… một cái máy tính với trình duyệt web, app, tin nhắn, điện thoại… tất cả đều có thể làm tao phân tâm vào những lúc không nên.
Nghe WM1A lại khiến tao nhớ đến cảm giác dùng iPod 60GB mà tao mang theo suốt ngày cho đến năm 2009… Thật yên bình.
Hồi đó, tao có thể nghe nhạc hàng giờ liền, với 10.000 bài hát trong tầm tay. Giờ đây, tao lại tìm lại được cảm giác đó với máy nghe nhạc DAP chuyên dụng. Điện thoại của tao sẽ ở phòng khác, báo không phải cho tao về tin nhắn, thông báo app, và chắc chắn là không dụ dỗ tao vào web để xem tin tức mới nhất về Death Stranding hay bất cứ thứ gì khác.
Tao được tận hưởng âm nhạc trong yên bình và cảm thấy tràn đầy năng lượng, sảng khoái sau đó. Thử đi, khá là đã đấy.
Ừ, tao biết là tao có thể bật chế độ “máy bay” trên điện thoại để tránh tin nhắn hay thông báo và đơn giản là không lên web. Điều đó đúng. Nhưng, với DAP thì khác. Nó giống như đi “ngắt kết nối” đi cắm trại cuối tuần ấy… nhưng chỉ vài tiếng thôi.
edit: lỗi chính tả
