Cảm động hình ảnh tiếp nước ngọt bằng xe máy từ TP.HCM về miền Tây

Đó là hình ảnh khiến tôi ấn tượng ngay từ đầu khi được cùng tham gia vào đội quân tiếp nước ngọt về miền Tây bằng xe máy, do các bạn trẻ đến từ Quận đoàn Tân Bình, TP.HCM tổ chức.

6 giờ sáng, anh Vũ Thanh Tùng (thành viên đoàn) xuất hiện trên chiếc xe 50 phân khối đã “nhuốm màu thời gian”. Và rồi, 1 can nước, 2 can nước và 3 can nước cứ như thế lần lượt được đặt lên chiếc xe đã nhiều “chiến tích” này. Ngạc nhiên, tôi hỏi: “Anh ơi, xe này cũng tiếp nước ngọt về miền Tây?”, thì Đặng Khắc Di, Bí thư Đoàn P.15, Q.Tân Bình, chủ nhân ý tưởng gõ cửa từng nhà dân tiếp nước, nói: “Hôm nay 3 can chứ hôm đầu đi là anh ấy còn chở được 4 can, vẫn chạy bình thường về đến miền Tây tiếp được nước cho bà con. Nói chung chở được từng nào thì quý từng đó, vì bà con dưới vùng hạn mặn đang rất cần nước ngọt”.

Đúng như vậy, chiếc xe tưởng rằng “cùi bắp” ấy, nhưng với sức trẻ và sự nhiệt huyết của thanh niên cầm lái, thì nó vẫn chở những can nước chạy băng băng qua những đoạn đường đang được bao xung quanh bởi những cánh đồng khô, cỏ cháy như đang “há hốc” vì khát nước ngọt.

Chuyến đi đã để lại cho người viết và cả những thành viên trong đoàn rất nhiều cảm xúc. Ngay sau khi ra về, Nguyễn Duy (thành viên đoàn) đã viết những dòng nhật ký:

“Hôm nay tôi có chuyến hành trình về Tân Phú Đông, Tiền Giang. Nơi có nhiều hộ nghèo và thiếu nước ngọt sử dụng trầm trọng. Dẫu họ nghèo vật chất nhưng họ giàu cái tình, họ tiếp đãi chúng tôi như một người bà con đi xa lâu ngày trở về. Khi bà con nhận nước, họ xếp hàng để đến lượt mình dưới cái trời nắng nẻ đất. Đến lượt một cụ bà khoảng ngoài 70, tôi được phân công “hộ tống” bà về tận nhà. Tôi cứ nghĩ cũng sẽ gần đây thôi nhưng nào ngờ tận 7 cây số. Suốt chuyến đi, tôi hỏi cụ chỉ giúp đường về nhà, bà cứ chỉ đi thẳng, rồi quẹo, đến đoạn lại hỏi thăm nhà (chắc là bà cụ muốn chia sẻ một bình nước cho người thân nào đó). Loanh quanh hơn 30 phút, tôi cũng đã tới địa chỉ hỏi thăm bà con xung quanh. À, thì ra chính là nhà của bà cụ. Bất ngờ này đến bất ngờ khác, để được vào đến nhà bà phải qua một ải là dùng cái xuồng băng qua con mương. Khi bà đã lên bờ an toàn, tôi trở về với nhiều suy nghĩ…”.

Cả đoàn chạy quên trưa, quên mệt mỏi để tiếp nước cho bà con vùng hạn mặn và điều mà chúng tôi nhận lại được là nụ cười tươi hạnh phúc, là những giọt nước mắt vì quá vui mừng của bà con nơi đây. Nụ cười của những người dân mà đến nấu ăn cũng không dám nấu mặn vì sợ ăn mặn sẽ khát nước, khiến những thành viên của đội hình tiếp nước ngọt về miền Tây như chúng tôi, ai cũng thấy được ý nghĩa của những điều mình đang làm.