Điều đó chẳng có gì đáng giận. Người ta nói như vậy với ý muốn nêu lên bản chất tự nhiên khoẻ mạnh hơn của nam giới, do đó nam giới phải đảm nhiệm lấy những công việc nặng nhọc hơn và tránh cho phụ nữ những việc làm quá sức mình.<?xml:namespace prefix = o ns = “urn:schemas-microsoft-com:office:office” />
Phụ nữ không bao giờ từ chối những công việc có tính chất “nam giới” và cũng không bao giờ đòi hỏi những chuyện ban ơn hay đặc quyền, đặc lợi. Trái lại họ sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn nguy hiểm để mọi người tin vào lòng dũng cảm và sức lực của họ. Họ tỏ ra không kém gì nam giới, miễn sao có được quyền thực hiện nghĩa vụ của mình.
… Trong cảnh đất nước bị tàn phá, trong các kế hoạch năm năm, trong chiến tranh, ở đâu phụ nữ cũng sánh bước ngang hàng với nam giới. Và ngay cả hiện nay họ cũng vẫn không rời vị trí, sát cánh lao động cùng nam giới.
Cuộc sống không phải chỉ gồm chiến công mà nó còn luôn luôn cho phép con người có trái tim nhiệt tình được làm điều hay, điều tốt, đem lại lợi ích cho người khác, cho những người cần đến bàn tay đỡ đần của bạn bè.
Tôi đã nhiều lần được gặp những thanh niên bị lầm lạc ngay từ lúc mới bước chân vào cuộc đời và phải chịu sự trừng phạt của xã hội, các thanh niên đó có nhiều khó khăn, âu sầu và hoài nghi. Các nhà giáo dục có kinh nghiệm đã cố tìm “chìa khoá” để mở tâm hồn họ và đưa họ trở lại con đường đúng đắn. Nhưng việc làm ấy không phải bao giờ cũng thành công.
Trong số những thanh niên như vậy, cũng có vài người may mắn được gặp những cô gái đứng đắn, có lòng tin, có bản sắc và ý chí. Các cô gái ấy đã làm nên chuyện kỳ diệu. Ảnh hưởng, tác động của các cô gái đã cải tạo được cả thanh niên bướng bỉnh, ngang tàng nhất. Ai đã đọc tiểu thuyết “Danh dự” của Méctunxki hẳn không thể nào quên cô gái Marina đã lôi cuốn được một con người “sa ngã” như Seléttốp trở lại cuộc sống chân chính.
Thoạt nhìn, ảnh hưởngcủa các thành tích lao động của phụ nữ chiến sỹ cách mạng và ngày nay với hoạt động nhỏ bé chẳng ai biết đến ấy của Marina nhưng thật ra giữa những chuyện đó có nhiều cái chung. Tất cả những hoạt động đó đều giống nhau ở chỗ cùng tích cực tham gia vào cuộc sống, muốn sáng tạo nên những điều tốt đẹp, muốn thức tỉnh những tình cảm trong sáng của con người, trong khi đó vẫn không quên một điều: tốt hơn hết “phụ nữ” vẫn là phụ nữ.
Là phụ nữ. Điều đó còn có nghĩa là muốn được vừa lòng mọi người, được chú ý và thành công, muốn mặc đẹp hợp thời trang, điều đó thật tự nhiên. Chỉ có những người khô khan, ích kỷ hẹp hòi mới có thể chỉ trích người phụ nữ nào chăm chút đến hình thức, áo quần của mình.
Chỉ đáng giận, khi mà ngoài bộ cánh diện và mái tóc chải chuốt ra, người đó không có cái gì hơn nữa. Vì nữ tính trứơc hết là hiền dịu, là lòng vị tha, là tâm hồn hiền hậu, là tất cả đức tính cao quý, giàu tình cảm, gắn liền với khái niệm về một giới mà người ta chẵng những gọi là “phái yếu” mà còn gọi là “phái đẹp” nữa.
