Tuần trước mình mới rước về một em Labrador 4 tháng tuổi. Bé ngoan lắm nhưng mà cũng lắm trò! Nó không thích ở một mình chút nào. (Nhà nó đông anh chị em lắm).
Mình dắt bé ra ngoài mỗi tiếng một lần, đi vệ sinh và chơi đùa. Nó thích lắm. Nó hay nhặt nhạnh lung tung nên mình phải để mắt tới nó suốt. Nó thích khám phá lắm. Mà cứ đi xa quá là mình gọi lại, nó lại chạy về ngay.
Nhà mình không có hàng rào nên mỗi khi để nó ở ngoài, mình phải dùng dây xích dài (dùng dây xích dài ấy). Nếu không, nó sẽ chạy mất hoặc ăn bậy ăn bạ.
Nó thích ở trong nhà với cả nhà lắm, tính tình cũng dễ thương nữa. Nhưng mà vì còn bé nên nó hay gặm nhắm lung tung. Mình phải để mắt tới nó suốt. Mình làm việc ở nhà và thấy con chó này làm mình xao nhãng quá. Làm việc cả ngày và trông nó cả ngày mệt muốn chết.
Mình có cái chuồng cho nó ở garage, nhưng mà nó không thích chút nào. Mình nghĩ là nó tối quá và nó xa gia đình. Đêm nó ngủ trong đó. Mà ban ngày mình nhốt nó vào thì nó sủa hoặc cứ nhìn ra cửa vẻ mặt ngơ ngác. Nó hay ngủ gật trên sàn cạnh mình khi mình làm việc.
Mình đang tính mua cái cũi cho nó. Mình sẽ để cũi ở chỗ mình làm việc và nhốt nó vào đó chơi với đồ chơi cả ngày. Nó sẽ ở trong nhà, nhìn thấy mọi người.
Mình vẫn sẽ dắt nó ra ngoài mỗi tiếng một lần để đi vệ sinh và chơi đùa. Như vậy mình sẽ có nhiều thời gian hơn mỗi giờ để làm việc thay vì cứ phải để mắt tới nó.
Bạn thấy ý kiến này thế nào?
Mình cũng có thể làm cho nó một cái chuồng ngoài trời, để nó được an toàn, rồi để nó ở đó 1-2 tiếng vào buổi sáng và buổi chiều.
Mình cũng có thể làm hàng rào điện, để giữ nó lại cho đến khi nó biết được chỗ nào được đi và chỗ nào không được đi.
(Mà đang gõ mà mình nhận ra là mình nghe có vẻ quá nuông chiều, như thể con chó đang làm chủ vậy. Nếu bạn thấy mình cần phải nghiêm khắc hơn thì cứ nói thẳng nhé!)
