Brad Bird viết kịch bản và đạo diễn bộ phim mà mình thấy là hay nhất của Pixar và cũng là một trong những phim hoạt hình xuất sắc nhất mọi thời đại. Ratatouille xuất sắc mọi mặt và mình chẳng nghĩ ra được điểm nào đáng chê cả. Thế giới trong Ratatouille thật độc đáo. Có vẻ hơi kì quái và hoạt hình, nhưng cũng rất gần gũi với thực tế đối với một bộ phim mà chuột điều khiển một người khác khi nấu ăn. Có một cảnh gần cuối phim khi Anton Ego nếm thử món ratatouille do Remy nấu và ngay lập tức nó đưa ông ấy trở về tuổi thơ. Một cảm giác rất dễ đồng cảm, khi mà rất hiếm hoi, một vài miếng ăn, một vài mùi vị đã đưa ta trở về tuổi thơ, nơi ta lần đầu khám phá tình yêu của mình với đồ ăn.
Mình không thấy từ ngữ, âm nhạc hay hình ảnh nào có thể gợi lên cảm giác như cảnh phim đó tạo ra. Đây là một ví dụ hoàn hảo về ma thuật điện ảnh, nơi những khoảnh khắc mạnh mẽ, giàu cảm xúc được tạo ra.
Ratatouille tái hiện Paris một cách khéo léo theo phong cách Pixar và thông qua hoạt hình, âm nhạc và lồng tiếng (có một vài chi tiết tiếng Pháp ở đây và đó) nó đã truyền tải được không khí Pháp khá tốt.
Hoạt hình rất đáng chú ý. Sự mượt mà mà nhóm hình ảnh thể hiện thật là tuyệt vời. Sự chuyển động của các nhân vật và môi trường được thể hiện rất chuyên nghiệp. Cảnh ở đầu phim là một ví dụ tuyệt vời:
Ratatouille, giống như hầu hết các phim Pixar của những năm 2000 (một thời kỳ đỉnh cao của phim hoạt hình), mang tính chủ đề. Chủ đề cốt lõi là câu khẩu hiệu đơn giản từ đầu bếp huyền thoại Gusteau rằng “bất cứ ai cũng có thể nấu ăn”. Một thông điệp truyền cảm hứng và tích cực dành cho người xem. Theo dõi hành trình của Remy, người ta có thể thấy rằng nấu ăn cũng giống như một loại nghệ thuật. Đó là sự kết hợp sáng tạo giữa hương vị và các nguyên liệu khác nhau để tạo ra món ăn cuối cùng. Món ăn có ngon hay không là chuyện khác, nhưng nó không phải là công việc quá khó để bắt đầu. Điều Ratatouille làm thành công là thể hiện hoạt động chi tiết trong một nhà bếp cũng như những món ăn ngon và gói gọn nó lại với hình ảnh tuyệt đẹp và một câu chuyện cảm động đến mức khi phim kết thúc, người ta muốn tự mình thử nấu một món ăn.
Nhưng câu chuyện còn hơn thế nữa. Chúng ta được thấy rằng chuột ghét con người và ngược lại. Chuột được miêu tả như một loài sinh vật có tri giác nhưng vẫn bị thiệt thòi nặng nề. Remy được những người xung quanh nói rằng mọi thứ của con người đều xấu/sai. Nhưng nghệ thuật nấu ăn tỏa sáng và truyền cảm hứng cho Remy. Sự đánh giá cao của cậu về cách con người đối phó với thức ăn trở thành mục đích sống. Nghệ thuật (nấu ăn) không chỉ xóa nhòa khoảng cách ở đây (như nó đã làm trong đời thực) mà nó còn được cho là không thuộc về một nhóm cụ thể nào. Nó có thể được học hỏi, làm chủ và thậm chí được cải thiện bởi những người ngoài cuộc (với sự giúp đỡ chung) dẫn đến sự vĩ đại cho tất cả mọi người. Cuối cùng, chuột và con người cùng nhau làm việc để gây ấn tượng với Anton Ego, người gọi họ là nhà hàng tốt nhất nước Pháp. Thông điệp “bất cứ ai cũng có thể nấu ăn” thực sự mạnh mẽ. Nhưng liệu mọi người đều được phép nấu ăn? Liệu mọi người đều được phép thể hiện tài năng và sự thể hiện của họ trong các lĩnh vực nghệ thuật/khác? Liệu những rào cản không cần thiết có cản trở sự thể hiện? Thức ăn cho tư duy.
Nếu đó là phim hoạt hình của Disney, thì nó sẽ kết thúc với việc Remy nhận được tất cả những lời khen ngợi xứng đáng và trở thành đầu bếp nổi tiếng nhất đất nước. Nhưng Pixar luôn là studio trưởng thành hơn. Chúng ta biết được rằng cuối cùng chuột bị thanh tra vệ sinh thực phẩm tố cáo và toàn bộ sự việc bị phơi bày. Nhà hàng nơi phép màu được sinh ra bị đóng cửa. Họ phải mở một nhà hàng mới tên là La Ratatouille. Remy vẫn ở phía sau hậu trường, không thể nhận được sự khen ngợi và tình yêu mà cậu xứng đáng nhận được vì Linguini và Collette là gương mặt của nhà hàng. Nhưng ít nhất Remy cũng tìm thấy sự chấp nhận từ một số người, có thể đưa cộng đồng của mình và con người đến gần nhau hơn & có thể tự do nấu ăn như cậu mơ ước và sống trong niềm vui.
Ratatouille tôn vinh ẩm thực, nấu ăn & văn hóa xung quanh nó. Khó mà thấy một đứa trẻ có thể hiểu được khái niệm này, nhưng đó là nơi mà khả năng kể chuyện của Bird và nhóm của ông ấy phát huy tác dụng. Họ đã tạo ra một tác phẩm điện ảnh tuyệt đẹp và trường tồn mà mình nghĩ sẽ tiếp tục gây ấn tượng trong nhiều năm tới.
