Well-nessCởi Mở: Lần đầu bị crush phát hiện "thẩm du"

Nói thật là thượng sách?

Sau khi hoàn hồn, tôi lập tức bốc điện thoại lên nhắn cho Ly một cái tin dài. Tôi xin lỗi. Đáng ra tôi không nên in xấp ảnh đó. Tôi xin lỗi. Đáng ra tôi không nên tơ tưởng đến nàng từ đầu. Tôi xin lỗi. Đồ án tôi sẽ tự gánh và đảm bảo ít nhất cũng được điểm A. Nếu Ly muốn từ mặt tôi luôn thì tôi hiểu. Tôi sẽ không bao giờ làm phiền Ly nữa. Tôi xin lỗi.

Seen.

Tôi không biết tôi có nên đợi câu trả lời không. Nhưng tôi biết mình đã sang chấn đến nỗi cả đời sẽ không bao giờ dám thẩm du khi nghĩ về crush nữa.

Hai hôm sau đó, Ly gọi tôi ra nói chuyện. Trong đầu tôi tưởng tượng ra đủ viễn cảnh xấu: tôi bị kiện. Hoặc nàng đã tường trình trước bàn dân thiên hạ về sở thích quái gở của tôi.

Nhưng không. Ly bảo nàng có tận 3 người anh em trai. Nàng biết họ để hình phụ nữ trong phòng làm gì. Ly chỉ sốc vì không ngờ có ngày mình trở thành “nguồn cảm hứng” của một ai đó.

Sau khi bóc tách vấn đề, nàng kết luận sở thích của tôi vô hại.

“Thủ dâm là chuyện bình thường. Thủ dâm mà chịu thú nhận khi bị phát hiện mới là khùng,” Ly nói, tay vẫn đang cầm cốc cà phê.

“Cậu lúc nào cũng thành thật như này à?” Nàng nheo mắt nhìn tôi như vật thể lạ. Tôi cúi gằm xuống trong thinh lặng.

“Trông cậu cũng dễ thương đấy. Cuối tuần đi chơi không?”

Tôi chưa kịp hết sang chấn đã bị sốc lần nữa. Tai tôi lúc đó đã lùng bùng rồi. Tôi chỉ kịp gật đầu nhẹ.

Tôi rõ là khùng mới đi “nhận tội”. Nàng cũng không phải người bình thường khi cho thằng như tôi một cơ hội. Nhưng có lẽ hai kẻ bất thường chúng tôi đã được vũ trụ sắp đặt để tìm thấy nhau. Ở bên nhau hết thời đại học. Chuyển đến một thành phố mới cùng nhau. Cãi nhau vài lần rồi làm hòa.

Và kết hôn vào năm sau.

Tôi từng nghĩ từ crush đến yêu đương là cả một quãng đường dài. Bạn phải chinh phục thật tài tình và dai dẳng thì may ra với tới họ.

Nhưng hóa ra tình yêu có thể ở rất gần. Những cú va chạm oái oăm, tuy đau, đôi khi lại mở ra cho bạn một lối tắt.

Được chấp bút bởi Phủ Phê